Thơ Ngưng Thu

0
419

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACE BOOK

 

 

NƠI ANH VỀ LẠI
Anh quay lại nơi lần đầu anh đã bước chân đi

Nơi có lời mẹ ru quyện vào hơi gió thở

Giai điệu quê hương vọng vào sâu tâm tưởng

Suốt cuộc hành trình dài anh tìm được gì đâu?
Anh quay lại nơi lần đầu ta đã nói yêu nhau

Nơi ngọn trúc vờn trên khoảnh xưa đầy trăng mộng

Nơi cái rét ngày đông choàng qua vai người cần đôi môi ủ ấm

Sao cứ phải đến cuối con đường ta mới chợt nhận ra.
Nơi bắt đầu của anh… nơi ấy thật thà

Dòng sông quê bốn mùa xanh chảy vào anh nỗi nhớ

Yêu quá dáng cò bay, nghiêng cánh vào chiều cho hoàng hôn rực rỡ

Mảnh đất quê hương, nơi mà ai rồi cũng sẽ quay về.
Anh về lại với chính mình từ lúc biết đam mê

Một mái nhà xinh với tiếng cười con trẻ

Nơi bếp lửa chiều hôm lom khom gầy dáng mẹ

Và bên chiếc điếu cày cha thổi khói bay lên.
Anh lại bắt đầu cuộc hành trình kể từ lúc yêu em.

 

 

MÙA ĐÔNG RỒI CŨNG VỖ CÁNH BAY ĐI

 

Cầm dấu ái trên tay,em vôi vàng xuống phố

váy hoa bay căng gió …túi mọng đầy

nàng đông khoác áo trắng lưng chiều …ùa qua ngõ nhỏ

em cũng muốn gieo hạt nhân tình ngang lối đó mà anh !
Trong em bây giờ phố vẫn ngắt xanh

tiếng vọng phố tan tầm lại vỡ òa không gian hoàng hôn đỏ

từng sợi nắng xuyên màu thủy tinh.Chiều không dưng méo mó

hay là rét đông về làm mắt phố co ro.
Áp tay lên ngực mình em sưởi cho làn dấu ái khỏi hư hao

góc phố quen,

quán chiều chỗ ngồi xưa chỉ mình em …và khoảng ghế kia vẫn trống

giọt café rơi đều chạm đáy cốc im lìm …mà nghe song sóng

gió cứ đẩy mơ màng mấy sợi tóc ngà say
Trở gót quay về

em vẫn cầm dấu ái trong tay

qua ngõ nhỏ

hình như …đông vẫn còn đang đứng

thu ngưng đã lâu rồi,sao phố cứ ngây người ngơ ngẩn

chắc phố cũng như mình

đợi một ngày

đông cũng buồn mà vỗ cánh bay đi .

 

NỖI NHỚ NGHIÊNG VÀO ANH

 

Trời tháng giêng lênh loang từng góc phố

sáng nay vui

nắng nhảy múa hiên nhà

bầy sẻ nhỏ vườn sau

về ríu rít

gió xuân vờn

khao khát khúc tình ca.

 

Lúa đương thì…

con gái mặt như hoa

bóng ngày lăn qua lũng ngàn dâu bế

bao ngọt đắng

chuyện đời luôn vẫn thế

hạnh phúc xanh ngời

xuân nay ghé về thăm.

 

Phố rêu mờ hay lòng đã trăm năm ?

nhớ hạt mưa

thương những miền bão lũ

dòng sông trôi

cứ trôi màu nước cũ

phím dương cầm lả lướt

khúc Hương xưa*

 

Khóm hoa vàng trước ngõ đong đưa

bánh mứt xôn xao hiên nhà nắng

như vừa …

em tóc chấm ngang vai

em mười tám

lối hoa vàng năm ấy nụ môi thơm.

 

Em vẫn yêu người

đường xưa dẫu xưa hơn

phố vẫn xanh

ươm tình em thầm kín

cơn mưa rớt xuống chiều thơ bịn rịn

anh có về qua lối nhỏ hoàng hoa ?

 

Em cứ đợi chờ

dẫu gió đông qua

em không khóc trong những lần xa cách

bởi yêu anh là tình yêu rất thật

cánh én chao mình

nghiêng nỗi nhớ vào anh .

 

 

* Hương xưa : Nhạc Cung Tiến

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here