Thơ Mai Hai

0
233

 

THẾ THÔI.

Thế thôi cũng đã là tình
Tự tay mình rót mời mình chén đau
Không cần phải diễn thật sâu
Cũng không đợi phải nuốt sầu vào trong

Mai ta về với cõi không
Yêu câu kinh nguyện phải lòng hồi chuông
Mai ta khóc rất ngọn nguồn
Như dòng thơ muộn rũ buồn lên trăng.

Chân dung buồn.

Tôi mài nhẵn lại vài lần
Dấu rêu ngày cũ vết ngần ngại xưa
Tôi cọ mình trong ngày mưa
Rửa vệt khói ám lúc vừa mất nhau

Quên thì lâu , nhớ thì đau
Quên hay nhớ cũng chỉ màu ấy thôi
Em , hay tôi tự vẽ tôi
Mà lem luốc buổi chia phôi thế này.

CHIA SẺ
Bài viết trướcCỐ NHÂN, CỐ QUẬN..
Bài kếThơ Tamtho Vuong

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here