Thơ Lục bát Nguyễn Văn Nhân

0
372

TRanh Lê Kiệt

THỨC

Ngủ chi cho phí cuộc đời
Thức đi để biết trời ơi đêm dài

Tiếng buồn réo miết bên tai
Vo ve phát ớn nghe hoài dễ điên

Giọt sầu tí tách ngoài hiên
Bạc đầu sao cứ quàng xiên quán chiều

Quán chi cũng thấy tiêu điều
Quán tôi mộng tưởng đã liều hoàng hôn

Quán lòng ngựa chạnh chân bon
Thức đêm mới biết mình còn đâu đây.

(27.7.13)

VUI QUÁ CHỪNG CHỪNG

Đời vui vui quá chừng chừng
Sao tui đứng đó lừng khừng trông mưa

Vui mà vui lắm thấy chưa
Ngoài hiên chim hót cho vừa bình minh

Trời còn có nắng lung linh
Tui còn cái bóng bên mình buồn hiu

Vui mà vui biết bao nhiêu
Con tim héo quẹo liêu xiêu phố dài.

(28.7.13)

 

NÀY NÀY

Xa quê hương nhớ mẹ hiền
Này em lá đổ ngoài hiên hững hờ

Này ngày nắng táp câu thơ
Này đêm gió tạt thẫn thờ giấc khuya

Này này mốt nọ mai kia
Trắng đầu lau lách đường chia lối về.

27.7.15

 

HOÀN LƯU

Bão tình cứ tưởng đã xong
Hay đâu vướng vít tơ lòng hoàn lưu

Canh dài tiếng muỗi âm mưu
Vo ve nỗi nhớ về hưu mất rồi.

26.7.17

QUYẾT LIỆT

Quyết liệt yêu quyết liệt buồn
Giờ đây quyết liệt ngồi luôn quán chiều

Tình hình quan ngại bao nhiêu
Đừng làm phức tạp thêm nhiều người ơi

Mệt rồi thôi cứ nghỉ chơi
Nè nè Cu lớn đã đời mi chưa.

29.7.17

THÌNH LÌNH

Cuộc đời, nói đại gì đi
Con chim cất tiếng nhu mì sớm nay

Cuộc đời khẽ chạm bàn tay
Lung linh bóng nắng loay hoay bóng mình

Đời vui không chút bạc tình
Buồn tui mới đó thình lình rơi đâu.

30.7.17

 

CHIA SẺ
Bài viết trướcGIANG HỒ
Bài kếCUỘC VỀ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here