Thơ Lê Thị Minh Thu

0
499

PHỐ LẠC HỒN QUÊ

Về quê chợt thấy chạnh lòng
Làng giờ khác quá – Mùa không giao mùa
Heo may thổi dọc lối xưa
Ngẩn ngơ hỏi : cỏ may giờ nơi nao ?
Nhà lầu bọc kín tường cao
Dậu dâm bụt đỏ trôi vào lãng quên
Đâu rồi dáng vẻ bình yên
Những nhà không số không tên thuở nào
Mái nâu hiên mốc tường rêu
Cửa luôn ấm cánh, chân nhiều lại qua
Làng giờ đèn tựa sao sa
Giăng giăng quán hát dật dờ canh khuya
Ngõ dài chao chát tranh chia
Người qua kẻ lại đi về thinh không
Những khuôn mặt ám mùa đông
Giáp nhau mà lạ tựa lòng chẳng quen
Nhà cao cửa khóa cài then
Đêm vẫn thon thót tiếng chân con mèo
Về quê ngày gió hanh heo
Mênh mang dáng phố – bóng chiều lạc nhau

NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH NĂM 1980
Lũ chúng tôi những đứa trẻ sinh năm 80
Thế hệ cuối cùng của một thời bao cấp
Nơi đất cằn và gió lào bỏng rát
Tóc khét nắng trời
Mặt gầy xanh như lá rau
Chúng tôi treo người trong những áo quần rộng thụng – phép trừ cho những mùa sau
Hoặc những bộ đồ bạc phếch, ngắn teo – của để dành trải trườn bao năm trước
Mắt chúng tôi trong như nước
Chân lấm lem vẫn biết ngẩng cao đầu
Buổi tới trường
Buổi ra đồng cắt cỏ chăn trâu
Đánh trận giả, thả diều , chọi dế
Cơm thổi bếp rơm nhem nhuốc độn khoai mì
Lăn lóc, nhọc nhằn mà ít hiểm nguy
Cứ an nhiên sống cuộc đời nắng gió
Năm trôi qua
tháng trôi qua
Lũ con gái lớn lên có dáng của con sông
Mắt của đêm, tóc của mây và nụ cười của nắng
Lũ con trai
Dáng như núi, ngực như đồi, sức như lũ mùa mưa
Tinh thần như tre
Tấm lòng như phù sa đất bãi
Chia tay gốc đa làng và lũ chúng tôi đi
Đứa bay về hướng mặt trời
Đứa bơi tận biển xa
Nhưng cho dù ở bất cứ đâu, lũ chúng tôi đều cùng niềm khát vọng
Dám thử sức, dám đương đầu, chấp nhận
Sẵn sàng làm que diêm dẫu chỉ cháy một lần
Trên những nẻo đường ít ma sát giữ chân
Kiên cường đứng lên sau từng cú ngã
Chúng tôi dám đối diện với nửa con bản ngã
Bởi khát khao kiêu hãnh được làm Người
Câu ca dao cùng cánh cò cõng nắng qua nôi
Vẫn ấm áp, vọng lời ru của mẹ
Nâng đỡ
thiết tha
Cứ thế….
cứ thế….
Những cây non cứng cáp dần sau những mùa đi
Đàn chim biết vượt dần những tâm giông mắt bão
Ánh nhân văn mẹ thắp lên qua lời ru từ những ngày thơ ấu
Mải miết sáng, trong le lói niềm tin
Dẫu cuộc đời có thế nào thì một lẽ tự nhiên
Lũ sinh năm 1980 – thế hệ sau cùng của thời bao cấp
Vẫn thấm từng câu hát
” Sống trong đời cần có một tấm lòng
để gió cuốn đi ”

 

LỜI MẸ DẠY, CÁT VÀ TÌNH YÊU

Mẹ bảo: – Tình yêu như nắm cát trong tay
Muốn giữ lâu con nhớ đừng nắm chặt
Cát sẽ theo những kẽ tay rơi lọt
Trái tim không thích kìm kẹp bao giờ
Bàn tay con hãy học cách khum hờ
Ngón khép khít tựa con thuyền mơ mộng
Dẫu phía trên là bầu trời cao rộng
Có bao giờ cát mọc được cánh bay
Luôn nhắc mình khum nhẹ bàn tay
Lúc hờn ghen…
vô tình con quên mất
Từng hạt cát truột rơi sau cú siết
Chợt giật mình
tiếc lời mẹ hôm nao
THƯƠNG NHỚ HOÀNG LAN 
Mới phục tuỳ duyên, ngộ vô thường
Ta bà rứt kiếp
neo cửa Phật
Nương cậy toà sen
rũ phấn hương . Vài phen chếnh choáng cơn vô ngã

Lẻ bóng
người đi
biền biệt xứ
Ngan ngát trầm bay trấn giữ chùa
Ngậm ngùi hoàng lan hương lẩn khuất
Vô lượng
kiếp
đời
biết nhặt thưa ?
Nhạt hạnh, mỏng duyên chưa tỏ Phật
Hoa kia chấp ngã vẫn bao mùa
Mõ chuông, kinh kệ tôn nghiêm quá
Giật mình mê lộ cõi thực, mơ

NGUỘI

Nguội rồi
khát vọng
đam mê
Ta buông tay giữ
lối về không anh
Chiều dâng nắng quái sau mành
Khóc thương đoạn cuối cuộc tình như mơ
Cỏ may
điếng lặng
sững sờ
Gim bao cánh tím
bây giờ còn đâu ?
Ừ thôi…
đã cạn trong nhau
Đam mê
đắm  đuối
nghĩa gì ?
Người đi
lòng nguội sân si
Ta về
gom mộng xuân thì
đem chôn

CHIA SẺ
Bài viết trướcThơ Nguyễn Minh Phúc
Bài kếCỐ HƯƠNG

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here