Thơ Hứa Hiếu

0
744

hẻm cụt

 

nhỏ như một tĩnh mạch
một luồng máu
chết đứng

ở con hẻm có lối ra không có ngõ vào
họ trồng thêm bìm bìm
ngăn dăm kẻ tìm về quá khứ
nhưng không cản được người già
đi tìm tương lai

ở con hẻm rảnh chuyện
họ xây thêm dăm bức vách
nhưng vẫn không ngăn được
kẻ câm và điếc
đang cố ngóng âm thanh từ phố

ở con hẻm luôn có lắm kẻ ra đi từ sáng sớm
như chàng trai bỏ xóm giềng đi theo khói lửa
như cô gái theo chồng dọn về vùng kinh tế mới
những đứa trẻ ngây ngô đến trường rất vội
được học cách quàng khăn đỏ
và cách lừa dối trái tim của chúng

ở con hẻm cụt câu trả lời
một hôm họ chung tiền
làm một tấm bia
khắc tên sự sống của tôi
kẻ đào tẩu
lúc con hẻm chưa
bít ngõ sau.

CHIA SẺ
Bài viết trướcChiếc áo second-hand
Bài kếTẠ VỚI THUNG XƯA

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here