Thơ Hoàng Kim Oanh

0
280

 

GẶP LẠI HỌC TRÒ VĨNH THUẬN

Ăn cưới con bạn cũ
từ xứ phèn Kiên Giang
làm dâu rể Sài Gòn
Ba mươi năm như một giấc chiêm bao
Học trò xưa tóc hai màu đen trắng
đứa Trưởng phòng, đứa làm Giám đốc
em doanh nhân, em bác sĩ chuyên khoa…
Vẫn chào thưa như cái thời bé dại
Vẫn hồn nhiên: cô ơi nhớ em không?
Rồi trách móc…em vẫn nhớ cô dạy bài này, bài nọ…
Cuốn vở cô cho, bài thơ cô dạy…
Cả lần điểm âm* khi em chẳng thuộc bài…
Cô ơi, không nhớ em sao?
Em Sơn, em Luân, em Dũng, em Thắng, em Hải, em Hào…
Xúm xít
Tranh nhau
kể, hỏi…

Vui rưng rưng…

Em hỏi cô còn nhớ những lời phê
Cuốn học bạ em vẫn tròn nét chữ…
Chữ của cô không thể lẫn với ai
Em tập theo hoài mà không được…

Ôi, bao nhiêu cuốn học bạ
cô đã phê suốt 20 năm dạy phổ thông trung học?
mỗi năm bốn, năm lớp, hai trăm hay hai trăm rưỡi học trò
làm sao nhớ em nào trong khoảng hơn 5000 em ấy
làm sao em ơi…
Nhưng cô biết những lời cô đã viết
là yêu thương,
là khao khát,
là thiết tha
để em có con chữ vào đời
để em ngẩng đầu đàng hoàng mà sống
để em vươn lên xóa nghèo nàn tăm tối
để bây giờ Vĩnh Thuận đẹp hơn thời cô lội sình đến từng nhà thuyết phục phụ huynh đừng bắt em nghỉ học
cày ruộng, chăn trâu, làm rẫy…
học may, học nấu…
hết hè đi lấy chồng
khi tuổi mới 15…

Cuốn học bạ ngày xưa có chừa chỗ trống
để cô ghi từng ưu khuyết của em
nhờ vậy mà em còn nhớ…
và hiểu những điều lòng cô gửi gắm
nâng niu…
không như cuốn học bạ bây giờ
thời khoa học công nghệ tiên tiến hiện đại
chỉ đủ chỗ để kí tên cô.
thâm chí có người đóng mộc cả lời phê.
ô hô, lo gì…computer làm tất!
Computer.
Computer.

Tối 22-12-2013

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here