Thơ Dương Thắng

0
667
Trong mưa , làn tóc mây, mùi lạ
Những kinh nghiệm hiện tượng học
bất lực
Trải nghiệm ái ân rỉ nhoét như một miếng đồng xanh.
“Ne me quitte pas
Ne me quitte pas”
Mưa trên mặt Hồ Tây
Một tia chớp rạch ngang bầu trời
Vâng tôi đã hiểu điều Người muốn nói
-những bình minh óng ả
-những hoàng hôn nhạt nhòa
-những cuộc tình hâm hấp sốt
ngay ở đây
trong lúc này
rồi sẽ được đem chôn…
Vào phút 89 chúng ta sẽ nhận ra
Kẻ đã làm ta đắm say
Làm ta đau đớn
Làm ta tôn thờ
Kẻ đang tâm lừa dối ta suốt cả đời này
Kẻ luôn cận kề
Và cũng là
Xa lạ nhất với ta
Đó là chính Ta
Tôi đã
Tôi đã chót ôm em trên bến vắng, một chiều đông
Nơi bãi cạn , xác những con tầu đắm
Trong gió lạnh thổi bạt đi những linh hồn run rẩy
Đang vật nài xin nán lại, rít thêm một hơi thuốc nữa rồi sẽ mãi đi xa
Tôi đã chót hôn em trong cay đắng dịu dàng
Trong tê tái một hồn ma vừa ngoi lên mặt nước
Con nước rút lòng ngổn ngang sỏi đá
Không kết nổi thành lời- một lời hứa cho em
Tình non
P. ở đâu?
Thành phố vẫn lặng thinh
Những vòm cây xoay tròn rồi cười lên hăng hắc
Khuôn mặt lầm lì những căn nhà sập cửa
Cửa sổ tròn thao láo mắt dõi trông
……
P. đã đi rồi
Xa khuất một khoảng trời

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here