Thơ Đức Phổ

0
273

 

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACE BOOK

 

 

Nhà thơ Đức Phổ và Nguyễn Hàn Chung

 

THƠ TỪ THÀNH PHỐ EM

Anh cõng nỗi buồn chạy loanh quanh
giữa thành phố vì em anh đến.
Ngày mùa đông mặt trời hâm tiết lạnh
như thương tình kẻ mãi lạc mầm xanh!

Hãy xem như một bận dừng chân
dẫu khi anh đến nhà em kín cổng.
Đường vạn nẻo anh ngu ngơ lạ lắm
tội tấm lòng cơ khổ trót cưu mang…

Muốn bắt chước em làm kẻ bạc tình
ngặt trái tim một bề chung nhất.
Giá anh biết trở lòng khi cách mặt
thì cơ cầu trăm chước cũng khoanh tay!

Từ thành phố em sắc áo hường bay
lồng lộng giữa một trời oan trái.
Tên đồ tể lắm khi còn nghĩ lại
huống hồ tình! Nguyên ủy chỉ bao dung!

Anh sẽ trở về bằng chiếc xe không
mà hồn chở biết bao điều không tưởng.
Em có tiếc chăng chút tình còn đọng
khi trong nhau tờ mộng đã hoang đường…

MAI HẸN NHỮNG GÌ, ĐÂU BIẾT...

tiếng hát em đêm nay nghe lạ
như mỗi ngày anh lạ mặt từng ngày.
có phải tình trần treo như lá
gió về trời, vàng đá chẳng về theo.

anh chẳng thèm về, ừ nhỉ, nơi nao
giữa ngổn ngang bao điều chưa nói hết.
mai thường hẹn những gì, đâu biết
thì ngại ngần thêm nữa chỉ lòng đau.

thử một lần rót hết cho nhau
như thuở giang hồ, chơi xả láng.
mai sạch túi, dễ chi tình ráo máng
mặc thế gian lắm đứa cạn tàu.

giàu nhân ngãi lắm đêm tình thắp mộng
sớm mai tim gió máy bất chừng.
anh nằm chết, đôi khi còn ngẫu hứng
đọc thơ tình tặng sáo sang sông.

nhọc với tình, nhọc lắm bao năm
sao tình chẳng cho anh một nơi ngồi nghỉ.
em tươi tắn như gái ngày mười tám
anh cũ mèm như rượu chuốc lần khân.

chẳng hẹn cùng đò, chỉ hẹn cùng em
mà tình lỡ không về kịp chuyến.
anh nằm lại giữa bến bờ hư huyễn
hát bài tình, em đã hát bao đêm…

ĐỨC PHỔ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here