Thơ Đặng Toản

0
299
 
GỬI NGƯỜI CỐ XỨ
Người bảo xa quê nhớ mẹ hiền
Ta đây hưởng phước thuộc hàng tiên
Cha mẹ, anh em sum họp đủ
Vợ con đầm ấm lẽ đoàn viên
Vậy mà rốt cuộc quê vẫn nhớ
Bệnh nhớ đâu tè thuốc lý suông
Bạn cười…ta chán cơm đòi phở
Ta chỉ vui thêm chớ chẳng buồn
Nơi đây đông lạnh hơn Đà Lạt
Hạ về nắng chấp cả Tây Ninh
Nơi đây hàng xóm giao tình nhạt
Lại đỡ ngồi lê, chuyện bất bình
Nơi đây có nỗi buồn không hẹn
Đạp cửa thăm lòng một sớm mai
Cơm ăn có lúc sầu lưng chén
Rượu tiễn hoàng hôn ngại nắng phai
Nơi đây cơm áo đều dư dật
Việc làm lắm lúc cũng nhiêu khê
Hằng ngày ta giống con lật đật
Sáng phóng xe đi, tối lết về
  Xứ người phố rộng đầy hoa gấm
  Ta qua bao bận lệ tuôn thầm
  Xa xứ bao năm lòng đã ngấm
  Tháng ngày biền biệt bóng tri âm
Xa quê ta đếm từng năm tháng
Đời cũng xem như chuyện đã rồi
Đêm mơ nghe tiếng hò xa vắng
Thấy mình như cụm lục bình trôi
Nơi đây vừa trải qua trận bão ( 1)
Chao ôi trận bão thật kinh hồn
( Thua trận bão lòng ta một chút
Từ khi ta bái biệt xóm thôn!)
Chiều kia chim biển loan tin dữ
Galveston bị sóng nhận chìm
Ta banh lồng ngực ra coi thử
Búi sầu nào chận mạch con tim
Hôm qua ngồi nhớ quê đầu ngõ
Ta bỗng cười như một gã khùng
Tự an ủi bằng niềm tin nhỏ…
Địa cầu nhân loại…một quê chung (!)
Bạn ơi đừng có chờ ta nhé!
Ngày thăm quê nào dám hẹn đâu
Nếu như về được ta hứa sẽ…
Bước xuống sân bay lặng cúi đầu
Bạn ơi! Sắp tết vui lên chứ!
Mỗi năm ta lại…trẻ thêm mà
Bên thềm ngắm bóng xuân lai, khứ
Nhớ rằng…tôi có một quê xa…
                     Houston 5/10/2008
Chú thích : ( 1 ) bão IKE gió mạnh 95 dặm / giờ =159 km / giờ
NGŨ NGÔN TIỄN LÂM ANH
 
Chép một bài thơ nhỏ
Gửi tặng chàng Lâm Anh
Nắng ngoài trời còn hanh
Trăng của tình đang lặn
Chép đôi bài thơ nhỏ
Thăm bệnh “tài hoa già!”
Sinh tử gần kinh qua
Tiểu đường cùng sạn mật
Trong cơn đau lây lất
Trộm hỏi chàng hiền ngông
Mai này xa trái đất
Còn ôm tình núi sông ?
Chép dăm bài thơ nhỏ
Kể tội chàng Lâm Anh
Nợ thuốc, rượu, cơm canh
Hiền thê đâu nỡ tính!
Chép mươi bài thơ cũ
Hỏi thăm chàng Lâm Anh
Khi mưa nguồn suối lũ
Tràn lấp đời mong manh
Chép trăm bài thơ nhỏ
Viếng mộ chàng Lâm Anh
Nhật nguyệt còn xoay quanh
Ta còn ngồi nghĩ quẩn
Ta mang chiếc áo cũ
Phủ mặt người…Lâm Anh
Ngoài đồng cỏ vẫn xanh
Trong lòng hoa đã úa
Chép vội bài thơ ngắn
Buộc tạm vào không trung
Người tan vào vô cùng
Thơ biến thành mây trắng
Chép tặng mà không tiếc
Không tiếc mà sao thương?
Người chạm đáy vô thường
Thơ tung lên trời biếc
Ta chép bài tiễn biệt
Tẩm liệm hờ…Lâm Anh
Lót thơ vào đáy huyệt
Cúi lạy rồi lui nhanh
Đôi cánh thơ còn vẫy
Hẹn với người xa xăm
Chờ nhau phương trời ấy
Cùng lắm vài mươi năm
Chép một bài thơ nhỏ
Hú gọi hồn Lâm Anh
Góp vạn bài thơ cũ
Ủ mộ phần Lâm Anh….
      Houston, 11/9/2006

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here