Thơ Đặng Phú Phong

0
309

tôi về cầm cố một cơn say

nàng vớt cánh hoa trôi lờ lững
chia buồn mặt nước đã cạn khô
hình như có một cành thông nhỏ
xuyên suốt lòng tôi xuống đáy hồ

đêm. nhặt. thưa. âm vang của gió
nóng. khô, rát mặt kẻ giang hồ
mộng mị cho vui đời lạc lõng
với. làm sao chạm đến sao khuê!

chờ sức ly tâm. thay đổi kiếp
tôi về cầm cố một cơn say
con đường đen đủi như số phận
một vòng xoay. trăm vạn vòng xoay

nửa đêm ly rượu còn nguyên đó
ngan ngát mùi hương khóm tường vi
lấp lánh dòng sông ngàn vương miện
nàng tặng tôi rồi cắm cúi đi.

CHIA SẺ
Bài viết trướcPhương Uy
Bài kếThơ Mùa Thu Vàng

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here