Tác giả mới : Trương Đình Phượng

0
946

Trương Đình Phượng  là một tác giả trẻ hiện sống ở Quỳnh Lưu Nghệ An có nhiều thơ in ở các tạp chí hải ngoại. Lần đầu tiên anh có một chùm thơ gửi đến Bản Sắc Việt. Thơ Phượng thiên về khám phá và thể hiện chiều sâu sự phức tạp của con người.

NHỮNG GAM MÀU
hôm ấy trời mưa
tôi ngồi bên khung cửa sổ
và tôi viết bài thơ cuộc đời
ngoài phố những tiếng chân đè lên nhau trầy trượt
những cánh cửa trắng lam chàm tím
lần lượt đóng lại
và những khát khao rủ nhau đi ngủ
chỉ còn con chim sâu đội mưa hót giữa khu vườn đã cạn màu xanh
hôm ấy trời mưa
tôi ngồi bên khung cửa sổ
và tôi ký họa dòng sông hồn tôi
chuyến tàu tuổi thơ dừng lại và người lơ tàu giục mời tôi lên
nhưng giá vé vượt số tiền tháng năm tôi có
tôi đành ngẩn ngơ dõi màu khói xa dần
hôm ấy trời mưa
tôi ngồi bên khung cửa sổ
và tôi viết bài thơ về những con đường

MỘT NGÀY VỀ NÉP VÀO TÓC MẸ
Một ngày về nép vào tóc mẹ 
nghe những sợi gầy thủ thỉ chuyện buồn vui
tháng năm trong đục thăng trầm
những nẻo đường tháng tám mưa dầm
tháng năm xạm nắng
đắng cay cào xước bờ vai …
mái tranh mẹ nghèo
mượn nụ cười con thơ tô hồng ba ngày tết
những đêm đông vời vợi
tiếng thạch sùng dứt lưỡi
mẹ ru con 
à ơi đá nhẹ bấc chìm
một đời sông bé nhỏ mơ về biển lớn
con chim sâu mơ bóng đại ngàn
tôi một ngày về 
lại nép vào tóc mẹ
tìm tiếng khóc hồn nhiên tuổi mình…

 

THẬT RA THÌ

Thật ra thì
Trời vẫn xanh
Nắng vẫn vàng
Phố vẫn đông
Và hàng ghế hẹn hò còn nằm lười chốn cũ
Chỉ có em đã đi vắng lâu rồi
Nên với tôi
Ngày không còn bình yên
Đêm dài như sợi dây vô hạn
Phố hoang vu như phía cuối địa cầu…
Thật ra thì
Nụ cười vẫn tươi
Đôi mắt trần gian vẫn trong suốt dòng hải lưu
Hi vọng…
Chỉ có lời em ngưng bặt lâu rồi
Nên với tôi
Mầm ban mai héo rữa
Trái tim con đường vụn vỡ
Những mảnh nhớ
Thật ra thì…..
NHỮNG ĐỊNH HÌNH BẤT BIẾN
Em
Xin đừng nói với tôi về trái chín đam mê
Người lữ hành trên sa mạc
Nát vân tay ươm những hạt giống tâm hồn
Chỉ nhận về vị đắng…
Đời chẳng giản đơn
Một cộng một không hẳn bằng hai
Nghĩa lý gì đâu
Khi ngày mai
Con dơi vẫn ngủ lộn đầu xuống đất
Mặt trời chẳng thấu hang sâu
Con đường đếm mòn kiếp mình không hết những bàn chân
Máu cứ phải tuần hành qua ga tim cũ / mệt…
Và những nỗi buồn đóng đồn trong mắt
Niềm bình nhiên thất thểu hiên ngoài..
Nghĩa lý gì đâu
Mưa chẳng thể hong khô manh áo đời bé nhỏ
Nắng chẳng thể tưới ướt sự cằn cỗi của khu vườn nhân ái
Tôi và em
Dẫu một ngày hơi thở cạn khô như cánh đồng tháng năm
Cũng không đi qua hết dòng sông khờ dại tuổi mình…
Em
Xin đừng nói với tôi về loài hoa trên đá…
Cầu vồng nào khởi sinh từ đêm !!!!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here