Sáng tác của Vành Khuyên

0
590

THƠ NĂM CŨ

Tôi đã đặt bàn chân gầy chưa hề biết nhảy
Lên cọng dây treo giữa hai vách núi
Chơi trò làm xiếc
Mà không hề biết mình là diễn viên

Vị đạo diễn tài ba đã thôi miên
Và tôi đã bước đi không mở mắt
Trên cọng dây thừng tôi nghe những lời chim hót
Những cơn gió thoảng êm đềm
Những khúc hoà âm dìu dặt
Những tiếng cười trong veo…

Tôi không nhìn lên cao
Cũng không nhìn xuống thấp
Nhưng bên phải có tiếng người già ho khùng khục
Bên trái có những đôi mắt tròn thơ ngây đang khóc
Xung quanh là những bàn tay chai sạn,
những mảnh đời chênh vênh…

Tôi bước đi trên những ngày vui không thể đặt tên
Rồi lắng nghe giữa những cuộc thôi miên ấm áp từng cơn gió lạnh
Tôi đã hạnh phúc ít dần cho đến ngày nhận ra mình bất hạnh
Thuật thôi miên đã không còn hiệu lực
Khi tôi đang ở giữa hai vách núi
Trên cọng dây thừng…

Sẽ choáng váng té nhào xuống vực sâu
Nhưng tôi đã mở to mắt nhìn xuống đó
như một diễn viên thực thụ
Tôi quay gót trở về nơi đã ra đi

Trên cọng dây thừng ở giữa vực sâu
Tôi cám ơn người đạo diễn tài ba đã thôi miên
Cho tôi nửa đọan đường chông chênh hạnh phúc

Tôi đã thưởng cho mình những phút giây buồn vui như thật
Vì đã sống rất chân thành
Và tha thứ rất nhanh…

HÁT RU

Ru hời mỗi sớm ban mai
Ngón tay vương nỗi u hoài nhớ nhung…
Ru hời bao sợi tơ rung
Vắt ngang bao nẻo điệp trùng ta qua…

Ru hời bao tối đã xa
Mắc bên khung cửa trăng ngà tháng giêng.
Ru hời một phút ngả nghiêng…
Rượu chưa say đã muộn phiền bờ vai…

Ru hời cho sắc xuân phai
Rắc lên hè phố cánh mai – ráng chiều…

Ru ta mười ngón chân yêu
Lướt cho dài rộng thêm nhiều vấn vương…

Ru người… ru một quãng đường
Ru trăm ngả rẽ… sầu thương… ru hời…

12631295_509495965878658_1918478127411448536_n

VÀNH KHUYÊN

CHIA SẺ
Bài viết trướcKINH VÀ LỆ
Bài kếNHỮNG CHỌN LỰA KHÁC NHAU

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here