NHỮNG VÙNG ƯU TƯ

0
594

Nguyễn Lương Hiệu

1.
Đêm trở mình thức giấc cùng anh
màn đêm trong veo
Đưa tay, anh ve vuốt
bàn tay em dịu mát
Hát
Lời em hát
ký âm bằng những nốt nhạc riêng
Mỗi người nghe, nhận về mình những khoảng trời, miền nhớ nhung khu biệt

Đêm tĩnh mich giấc ngủ nồng say khướt
Ta mềm môi còn mơ mớ yêu thương
Chỉ có vậy trái tim đang gấp khúc
Sắp thắng hàng bởi một tiếng chuông ngân

Tiếng chuông ấy, vang động đến một lần
Tôi đi trên mãnh đất Củ Chi
Tôi đi trong mãnh đất kiêu hùng thời gian hằn vết sẹo
Của chiến tranh
Của thân phận đời người chịu đựng chờ ngày hạnh phúc
Và có em vẫn mím môi đón nhận về mình những đớn đau

Quỳ xuống, tôi cầm lên ngọn cỏ, vốc lên từng nắm đất loang lỗ hố bom
Cơ thể Củ Chi và dáng hình em hiện ra lồng lộng
Tôi sờ soạng, vuốt ve vào khoảng không trời đất
Nghe tiếng đồng bào vang vọng
Thấy ánh mắt em chiêm bao
Nghe tiếng lá cựa mình xanh lộc
Tôi đơn độc đi trong rừng mà rất đổi xôn xao

Vết sẹo Củ Chi và vết sẹo riêng em
Tôi giữ, dù tóc không còn xanh,
Là báu vật long lanh trong khổ hạnh đời mình

2.
Đêm tĩnh mich giấc ngủ nồng say khướt
Ta mềm môi còn mơ mớ yêu thương
Chỉ có vậy trái tim đang gấp khúc
Sắp thắng hàng bởi một tiếng chuông ngân

Tiếng chuông ấy, vang động đến một lần
Tôi đi trong quê mình, phố Hội
Nghe tiếng thời gian kiêu hãnh đứng trên từng mái nhà cổ
Tường, vách phủ rêu xanh
Xanh màu huyền thoại
Tường, vách loang lổ hay vết sẹo thời gian thanh tân
Khiến nhiều người đến để còn kịp ngoái lại những yêu thương

Tôi khom người cầm bàn tay quá khứ
Tiếng mẹ dịu dàng tò he vút bay lên
Tôi ve vuốt em còn vương nhiều vết sẹo
chứng nhân em chống chọi khi lũ lụt tràn về

Bàn tay quá khứ Hội An và vết sẹo riêng em
Tôi giữ, dù tóc không còn xanh,
Là báu vật long lanh trong khổ hạnh đời mìnhCu-Chi-tunnel-entranceCủ Chi trước 1975

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here