Những bài thơ về cỏ của Nguyễn Hàn Chung

0
1003

Những bài thơ về cỏ
của Nguyễn Hàn Chung

 

Cỏ

Người thường chăm chút hoa
mấy ai nâng niu cỏ
một cộng cỏ mềm
trong bó hoa tươi

Những năm khói lửa ngút trời
cỏ non dốc núi
vài giây ngắn ngủi
ngả hồn lên biếc tơ

Đảo xa
trụi trần khô khốc
cỏ
khoảng trời trong nhất

Núi cao rừng sâu
đồng quê mộc mạc
vẫn màu cỏ xanh chất phác

Không sánh loài hoa lắm sắc
hiểu mình cỏ giữ màu tươi

1997

Tự tình cỏ

Người cam tâm xoá con đường
Cỏ đâu còn biết tha hương chốn nào !
Quay về thiêm thiếp mương ao…
Có cam đời cỏ chân rào rêu rong?

Vẫn con đường của nhớ mong
Cỏ không một phút xao lòng vẫn đau
Bàn chân với cỏ bên nhau
Giờ đây, vạt xác xơ nhàu cũng không !

Thì thôi cỏ mọc trong lòng
Sum suê đến độ xanh trong ngút ngàn
Chỉ thương mấy cụm cỏ vàng
Héo hon từ biệt xóm làng tha hương

Lên men cho những con đàng
ông cha mơ ước đã ngàn năm nay
Non tươi chống chọi bùn lầy
Mẹ ta gánh chịu đắng cay đã nhiều

Đừng tha hương nữa cỏ ơi !
Trâu tơ nhớ cỏ nghé ời …rát đêm
Không còn chỗ để đua chen
Cỏ về với cỏ bên đèn .Cứ xanh.

1999

KHÚC QUÊ

Trăng quá không sao cưỡng được
Chằm gàu mo múc ao đêm
Anh múc sâu vào ký ức
Gàu nào cũng đổ ra trăng

Bấy lâu nước đầy mương máng
Em không buồn múc trăng vàng
Anh cũng chẳng còn được hứng
Em hoà trong ánh trăng tan

Nước về cỏ cây huyên náo
Hạt vàng thây lẩy thơm hơn
Con trẻ no cơm lành áo
Anh hư mới cảm thấy buồn

Chỉ tủi chiếc gàu mo ấy
Bây giờ quá đổi cô đơn !

2000

Chỉ xin làm cỏ

Về quê gặp trẻ tát ao
Thả xe,tuột dép ,sấn vào bắt hôi
Con rô ,con diếc trêu người
Mới tanh tách đó đã chui hốc nào

Lâu năm quên chuyện cuốc cào
Lớp da chai đã lặm vào thành non
Mừng không  nguôi được lối mòn
Ngày xưa mẹ đã cõng con bằng lời

Ở phố xá thật là vui
Gái xinh đổ một thác người về đây
Mấy ai nhớ mảnh thu gầy
Bờ môi khẽ chạm làn mây đã chùng

Bạn bè bữa đói qua sông
Chỉ nhau mà nẹn thề không thể nghèo
Bây giờ cái khổ còn đeo
Lại mang một lũ nhóc nheo lộn về

Chẳng làm gì được cho quê
Chỉ xin làm cỏ chân đê giữ làng

2002

Cỏ Khác

Khi buồn bã nói lời chia biệt cỏ
anh đâu biết mình đã lầm

Cỏ khác chứ không khác
màu nguyên
vẫn lưới thưới đắm chìm

Mưa thấm động niềm
thiếu trời xanh vặn vẹo biếc
lòng đất thâm u

Có chăm xén nâng niu
có tàn héo rơi rụng
bại sương tuyết

Cũng biết may đan nghịch ngợm
gót chân em đâu còn xưa
mà son đỏ

Khi buồn bã nói lời li biệt cỏ
anh sượng câm hằng lâu

2004

 

Đêm vỡ

Vỡ tung ra từ quả thị xa xăm
Ngày con nít tù tì gieo sấp ngửa
Sông trôi chết những cánh bèo tím tái
Lũ đương lên,lúa cũng đương đòng.

Em đi rồi cỏ ngang ngược leo hoang
Anh biếng nhác loay hoay cào rách chữ
Ngày sum họp níu con đường lạc xứ
Tay quấn tay chia chút cũ càng

Vỡ tan ra từ gốc tre làng
Em không nhặt hỏi ai còn nhặt nữa
Gió thì bận trốn vào hương con gái
Mà hương đồng có đời thuở nào tan

Biết thế nào cũng thua trắng thời gian
Anh tích góp đủ em dùng suốt thuở
Đừng hốt hoảng khi nếp nhăn đòi nợ
Góc ao xưa lòng đã tới rồi !

Đêm vỡ ra nén đến không lời
Tiếng mèo dại tru gọi tình ậm oẹ
Anh hát hỏng như trẻ con nói mế
Lũ côn trùng câm bặt nín nhau nghe!

2008

Minh Bạch Cỏ

Này người bạn già
đã đời chưa
trước sự đớn hèn truyền kiếp giống cỏ

cỏ êm cỏ xanh cỏ mượt cỏ vàng cỏ úa tất cỏ
nước mắt chân thành nước mắt cá sấu nhỏ xuống cỏ cũng long lanh
hà phương tung hứng bưng bệ hoa
cỏ vẫn minh bạch cỏ

cỏ cũng có giấc mơ giàu sang tráng kiện
cỏ càng biết xiểm nịnh tàn khốc khi thành hoa bởi non tơ đã từng rồ dại
trót thành hoa về già thất thế thua thời lại lừa kẻ vô tâm xưng mình là cỏ

Này người bạn già lầm lạc ơi
suốt ngày cặm cụi tưới tắm những luống cỏ xanh ngỡ mình cao thượng lánh hoa tìm được yên bình bên cỏ
là nghi hoa đấy thôi tàn lụi cuối đời hối ngộ lừa dối bấy chầy thấp thỏm leo lan mặt đất cúi luồn
thành hoa quên tuốt tuột bạn bầu

hỏi han lời giả chữ giả đạo đức giả
nên chăng hoa héo thường hèn
hay là cỏ tươi diệt tộc

2011

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here