nhặt

0
1097

Nguyễn Thị Ngọc Lan

Mỗi ngày
đi nhặt từng nụ cười khốn khó
như một kẻ nghèo nhất
đi nhặt những chút đồ ăn
những chút vật liệu
vây cho đời mình một chút nghỉ chân
một chút no lòng
Sáng trưa chiều tối, một màu trắng lạnh
và đêm
thì vô tận

Mỗi ngày
đi nhặt những nụ cười
hiếm hoi như hạnh phúc
người chậm lụt thì về không
chờ ngày mai đi nhặt
những nụ cười
về đan cho mình chiếc võng (may ra) êm ái

Bao nhiêu là năm cùng tháng
đi nhặt nụ cười
vẫn về không
níu những đêm dài vô tận
ôm bóng mình vỗ về
hãy chờ ngày mai
đi nhặt

(nguồn Damau)

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here