Nhan Sắc

0
512

Nguyễn Ngọc Hạnh
24635-anh hanhedit
Thường do trời ban cho
Người đàn bà coi như báu vật
Họ thường tiêu xài nhan sắc của mình
Tuỳ theo mỗi số phận
Nhan sắc em là giấc ngủ nồng của con
Là sự tảo tần đêm mưa chờ chồng
Là sớm khuya thân cò lặn lội
Một đời dầm dãi gió sương
Nhan sắc em chín lịm vào trong
Như quả ngọt đồng làng
Như tầng tầng câu thơ đa nghĩa
Mơ hồ một cõi mênh mang
Em đâu phải hồng nhan
Mà trời trao phận bạc
Thơ tôi không làm thêm nhan sắc
Em cứ lặng thầm mà chín vào trong
Trời không cho đời không ban
Em làm nên nhan sắc riêng mình…

CHIA SẺ
Bài viết trướcHội Ngộ Houston
Bài kếVẾT SON NGHIỆT NGÃ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here