Người con gái Việt Nam thời bình

0
750

Lê thị Thấm Vân

“Chơi nhẩy lò cò nghe Sáu!” Chị Tư rủ.
“Chơi ô làng không Sáu?” Con Thuận sát nhà qua rủ.
“Chơi thẻ với em nha chị Sáu.” Con Út rủ.
“Thôi tụi mình chơi bán hàng đi…” Em rủ.
Sao chúng cứ tái hiện trong giấc mơ em?

Giữa bị thịt
độ cứng căng quả bóng
ợ ngất hơi chua
tóc em ông túm giật giật liên hồi
hàm răng em sao chỉ muốn nhai nát chùm khế đắng chát?

Giữa hai cánh tay, cặp đùi khẳng
khiu không cọng lông
nhưng um khét mùi cỏ cháy
ông quắp lấy em
gọn bâng như ông ngoại bế em đặt vào giường thuở em
lên ba lên năm mỗi khi ham chơi ngủ quên ngoài hiên trước.
Em cố, nhưng không thể buông được hơi thở hắt của mình.

Giữa người đàn ông đến từ một nơi nào rất đỗi xa xăm.
Cát ở đó có trắng như màu da ông?
Mặt trăng ở đó có vàng như màu tóc ông?
Nước biển ở đó có xanh như màu mắt ông?
Nhưng sao tiếng rên của ông cũng giống như tiếng rên của mọi gười đàn ông khác khi phủ đè trên tấm thân em.

Hai tròng mắt em vẫn mở. “Trời chắc là sắp mưa…” Em nói thầm với tấm phên mỏng, thưa che chắn căn nhà thổ, trên đất Phnom Penh.

(tranh Lê Thiết Cương)
11202813_10203898932232288_7205276673332156810_n(Nguồn FB LTTV )

CHIA SẺ
Bài viết trướcBÁN CHỮ
Bài kếĐợi…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here