Một lần say với Phùng

1
1119

Nguyễn Hàn Chung
Tưởng nhớ anh Phùng Nguyễn

đêm Dallas anh say nói rất say về
văn chương trong nước ngoài nước
sổ toẹt vào cái biên giới màu da đù
mẹ cái ý thức hệ ngoại lai chia rẽ giống nòi
chỉ có văn chương và không văn chương đéo
có cái gì khác

anh nói tui với ông đồng tuế đồng hương
ông đủ hai chân sao không quánh tới
còn tôi cẳng rưỡi cũng quất
đến tận cùng bằng số đưa ra thế giới
biết mặt da màu tui còn nhiều dự định
mai mốt nghỉ hưu mới có thời giờ12274479_10153477052338751_8351948354595513598_n

tui nói với anh mấy chục năm bị trói thúc
ké lằn ngang lằn dọc in thấu tới xương chừ
mới qua Mỹ tiếng Anh một bụm lò
mò đọc thơ Tây bất khổ
cũng ráng tân hình …,hậu hiện .. ra răng thì ra chứ nhất
quyết không lẩn quà lẩn quẩn bưng bê kê đựng sao
xứng làm người Quảng “Nôm” ăn ngay nói thiệt

gần mười năm không gặp vẫn nhớ nhau hoài thỉnh
thoảng cũng thư thúc giục viết viết cái gì cho đáng mà
tui có viết được cái gì đâu chỉ lo quần quật kiếm ăn
bây giờ tới tuổi nghỉ hưu anh mới lên VOA sao
vội lánh văn
về đâu không ai biết .

hai gã đàn ông vẫn có thể một lần là bầu
một đêm là bạn rượu say lu bù
cà khịa văn chương

tiễn anh rượu cũ uống càn
mới cái sáu lăm đã hỏi “mệnh trời’ không đủ la
phanh thì đành bật cú
giỗ quảy tùy anh tui còn chưa chịu rớt chí bình
sinh cái thằng Quảng Nam
nói như dùi đục chấm mắm cái mà
lòng như sông Tranh
(chứ không sông Gianh càng không Bến Hải )

một lần say ấy
cả đời không quên

17/11/2015

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here