LỜI NGƯỜI ĐÃNG TRÍ

0
203

 

 

Nguyễn Vũ Sinh

Mang giùm ta con dao găm đã sét
Băm thật sâu xuống mảnh đất trên đồng
Bàn tay thô mai này gieo mạ cấy
Đợi mùa vàng cây lúa trổ đơm bông .

Mang giùm ta lưỡi cuốc lâu han rỉ
Mài lớp sét khô trên phiến đá mòn
Mài mấy lượt , hãy mài cho thật kỹ
Chờ lưỡi thép ngời lên bóng sáng choang .

Đào chiếc hố trồng khóm tre đã mất
Trồng thêm cây đa mọc ở đầu làng
Người đi lâu xa về thăm khỏi lạc
Biết quê mình vẫn còn bóng thôn trang .

Cuốc thật nhẹ biết đâu xương dưới đất
Xương của ai nằm mấy chục năm trời
Gom từng mảnh đào thêm lòng huyệt mộ
Chôn thật sâu kẻo tủi lóng xương phơi .

Mài chiếc cuốc , con dao găm cất kỹ
Dặn cháu con mai sau lấy ra dùng
Nhớ nguồn cội , xem như gia tài quý
Một đời ông cha rát mặt lao lung .

CHIA SẺ
Bài viết trướcGÃ KHỜ HÁT RU
Bài kếThơ Dương Thắng

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here