LỜI CỦA NGƯỜI ANH HAI MƯƠI MỐT TUỔI GỬI CHO ĐỨA EM MƯỜI TÁM TUỔI –

0
575

 

Nguyễn Đức Mù Sương hay Nguyễn Phong Hàn đều là một bút hiệu khác của Nguyễn Hàn Chung.Bài thơ này được viết năm 1971 khi NHC đọc được một bài thơ của cô Lê Thị Nở với bút hiệu Lê Thị Nguyên Thi năm cô 18 tuổi học đệ nhất Nữ Trung học Đà Nẵng.Cô giảng dạy ĐHSP Đà Nẵng môn Việt văn và đã nghỉ hưu .Bốn mươi sáu năm đã trôi qua bài thơ nói lên quan điểm của NHC có thể không còn phù hợp nũa .Xin hãy xem bài thơ như một chứng tích của một thời thanh niên không vô cảm trước nỗi đau của đất nước dân tộc mà bất lực của một lớp người “lạc loài năm bảy đứa.”Cô còn giữ bản thảo bài thơ ấy được NHC viết trên giấy pơluya .Rất cám ơn cô Nở đã lưu giữ bài thơ này và xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc BSV.(BBT Bản Sắc Việt ).

 

NGUYỄN PHONG HÀN

LỜI CỦA NGƯỜI ANH HAI MƯƠI MỐT TUỔI
GỬI CHO ĐỨA EM MƯỜI TÁM TUỔI –
Tặng : Lê Thị Nguyên Thi

 

Phải đó em

máu của dân mình đỏ ngầu dòng Tông-lê-sáp

máu của dân mình nuôi tóc em xanh

anh đọc bài thơ của em

trong một lúc tình cờ

máu bỗng ngừng luân lưu trong tận cùng tâm thức

oán hờn đó

căm thù đó

biết bao giờ chấm dứt

hàng hàng lớp lớp lũ anh

đứng lên rồi âm thầm gục ngã

nhưng có bao giờ thôi uất ức đâu em

lũ anh lớn lên

đã hưởng được những gì

ngoài những tháng ngày chạy giặc trường kỳ

để tránh bom tránh đạn

phải đó em

bạo lực có bao giờ làm cùn ý chí

bạo lực có bao giờ bắt anh thôi làm thơ

lợi khí cuối cùng

anh dùng để sát thù đuổi giặc

em có thấy

những tên hề vẽ mặt bôi râu

mà sân khấu là cuộc đời

để lũ chúng mình làm chứng nhân xem người diễn kịch

tự do bóp méo

hòa bình phỉnh phờ

đã làm mẹ Việt-Nam ta héo mòn vì uất ức

anh muốn dùng lời thơ

như ngọn lửa hờn căm

đốt cả bầu trời đầy ô nhục

chút ít kiến thức anh học được đây

anh dùng để nói lên những lời bất phục

để vót thành chông

cản ngăn lũ người ngoại lai cướp nước

để gào thét, để căm thù

mầm thiêng ngàn đời không bao giờ khuất phục

non sông không có dựng xây

mà chỉ gặp toàn hủy diệt

bởi ai?

da vàng? da đỏ? da trắng? da đen?

ai đã đào mồ chôn những người dân Việt

bảo họ giết hại cha mẹ mình rồi vỗ tay hoan hô

ai đó em?

bởi đứa con gái anh chưa hề gặp mặt

nhưng thơ em đã đi vào hồn anh

nuôi thơ anh bừng bừng sống dậy

ba năm trời anh thôi làm thơ chiến đấu

nhưng hận thù đâu dễ đã nguôi quên

phải chăng em

thương đau đã nuôi tụi mình thành khôn lớn

từ trong lòng đất quê hương

anh đã hiểu

thế nào là Quốc-gia?

thế nào là Cộng- sản?

kẻ thù chúng ta

núp dưới chiêu bài chủ nghĩa

chúng ẩn danh đội lốt

để ngụy tạo một lớp người bán nước buôn dân

thấy không em

lửa đã cháy ngút ngàn

trên khắp cả quê hương mình khốn khổ

những đứa bé tranh nhau từng lon bơ thừa sữa cặn

thấy không em

thành phố nào chẳng đầy những ngoại nhân

gót giày đinh đã dẫm quê mình rách nát

buồn không em?

xót xa không em?

căm hờn sẽ bốc cao nghìn năm thành ánh đuốc

soi đường đi cho ba mươi triệu đồng bào

em có thấy

cuộc đời chỉ toàn là những tên đê tiện

chỉ biết tiền mà quên cả quê hương

dù Quốc gia hay Cộng sản

cũng mũi tẹt da vàng

phải không em

anh chỉ có bút cùn làm gươm đao

anh chỉ có bút cùn làm súng thép

như Trường-sơn nghìn đời hùng vĩ

như Cửu-long giang phù sa trôi xuôi

anh sẽ nhớ người xưa

(giữ thành thành mất mất theo thành)

mà mãi mãi sẽ không ngừng chiến đấu

bạn bè anh chỉ còn dăm bảy đứa

mà chiến trường vay mượn cả tay chân

mộ ba anh cỏ chưa xanh

thì thù hận anh còn ươm mãi mãi

ai là Quốc-gia?

ai là Cộng-sản?

anh chỉ thấy tất cả đều là người Việt-nam

cùng mang trong mình một dòng máu đỏ

một màu da vàng

một tâm hồn hiền diệu nhưng cường mãnh vô biên

phải không em

máu của dân mình nhuộm đầy chiến địa

Pleime- Đồng tháp- Ba gia

phải chăng em

máu của dân mình đỏ ngầu dòng Tông-lê-sáp

máu của dân mình nuôi tóc thơ xanh.

 

Ngày trở về Đà Nẵng sau những tháng ngày xuôi ngược
Tháng sáu năm một chín bảy mươi mốt

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here