Dỗ vợ

0
949
Thanh Thuỷ

 

Em ơi… Em mở cửa phòng
Cho xanh mái tóc, cho hồng nụ môi
Cơm ngon canh ngọt đây rồi
Nầy mâm, nầy bát mau ngồi dậy ăn
Này là nước, nầy là tăm
Em xơi miếng nước rồi nằm xỉa răng
Mỏi thì anh bóp tay chân
Mệt thì đã có nhung sâm yến sào
Em ơi… Đừng khóc. Ngoan nào!
Anh đi khắp chốn non cao hang cùng
Để tìm người ấy em thương
Bao năm xa nhớ đoạn trường trở trăn 

Vì chồng em phải sinh con
Đẻ đau mang nặng vuông tròn cả đôi
Người xưa phiêu bạt phương trời
Chưa lần âu yếm, chưa lời yêu thương

Em ngoan thôi hãy dỗi hờn
Người ta giờ đã  héo hon đường về
Tình mẫu tử- nghĩa phu thê
Em ơi… Hãy nuốt lời thề xuống sâu

Em buồn anh cũng nhói đau
Em rầu anh cũng còn rầu hơn em
Thương chồng em hãy cố quên
Thương con hiếu thảo cố thêm một lần

Khổ thân em lấy phải chồng
Chung chăn chung gối mà lòng chẳng chung944032_515874238585043_3834858854738641952_n
Tiếc thay thân phận má hồng
Thuyền trôi lạc bến, chim lồng lạc nơi

Buồn làm chi nữa em ơi…
Kiếp sau em hãy theo người em thương
Coi như ba kẻ lạc đường
Duyên kia người giữ, nợ nhường đôi ta!!!

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here