ĐÀI PHUN NƯỚC

0
688

Charles_Baudelaire,_circa_1862
Đinh Bá Truyền dịch

Charles Pierre Baudelaire được ca tụng là “Vua Thi sĩ”, tác giả của tập thơ kinh điển Les Fleurs du Mal (Ác Hoa). Qua tác phẩm này, Baudelaire đã nêu ra những mối tương quan giữa cái ác và cái thiện, giữa bạo lực và khoái lạc. Nhà soạn nhạc thiên tài người Pháp Claude Debussy đã phổ nhạc năm bài thơ Le Balcon (Ban công), Harmonie du soir (Hòa âm của buổi chiều) , Le Jet d’eau (Đài phun nước), Recueillement (Thiền định) và La mort des amants (Cái chết của tình nhân) trong tập Ác Hoa. Với bài Le Jet d’eau, hình tượng Đài phun nước làm người ta liên tưởng đến cái Linga, dương vật của thần Shiva, dường như đang trong cơn cực khoái vĩnh hằng …

Đài Phun Nước

Mắt đẹp rã rời ơi người yêu tội nghiệp!
Cứ thiêm thiếp hoài chẳng mở ra,
Trong tư thế oải thờ ơ đó
Bỡ ngỡ lạc hoan đã chộp nàng.
Ngoài sân nhỏ đài phun róc rách,
Chẳng chịu yên phun suốt ngày đêm,
Đang dịu dàng dưỡng men ngây ngất
Nơi đêm nay tình nhận tôi chìm.

Một chùm mơn mởn
Nở thành ngàn hoa,
Chị Hằng hoan hỉ
Khoác muôn sắc màu,
Đổ tuôn mưa rào
Bao nhiêu là lệ.

Và như thế linh hồn em bén lửa
Cháy bùng ánh sáng của lạc hoan
Thoắt bay lên vun vút ngang tàng,
Về bầu trời bao la mê hoặc.
Rồi hồn em đổ tràn, chết ngất,
Trong cơn sóng u uất hãi hùng,
Qua con dốc vô ảnh vô cùng
Chảy vào thấm tận đáy lòng tôi.

Một chùm mơn mởn
Nở thành ngàn hoa,
Chị Hằng hoan hỉ
Khoác muôn sắc màu,
Đổ tuôn mưa rào
Bao nhiêu là lệ.

Ôi em, màn đêm về đẹp thế,
Tiếng dịu êm từ phía ngực nàng,
Nghe như lời ai oán vĩnh hằng
Đang nức nở trong hồ, trong bể!
Trăng, nước reo, màn đêm thánh thể,
Cây cối rùng mình khắp xung quanh,
Vẻ u uất của em trong lành
Là gương chiếu tình yêu tôi đấy.

Một chùm mơn mởn
Nở thành ngàn hoa,
Chị Hằng hoan hỉ
Khoác muôn sắc màu,
Đổ tuôn mưa rào
Bao nhiêu là lệ.

Đinh Bá Truyền dịch

Nguyên tác tiếng Pháp:

Le Jet d’eau

Tes beaux yeux sont las, pauvre amante!
Reste longtemps, sans les rouvrir,
Dans cette pose nonchalante
Où t’a surprise le plaisir.
Dans la cour le jet d’eau qui jase,
Et ne se tait ni nuit ni jour,
Entretient doucement l’extase
Où ce soir m’a plongé l’amour.

La gerbe épanouie
En mille fleurs,
Où Phoebé réjouie
Met ses couleurs,
Tombe comme une pluie
De larges pleurs.

Ainsi ton âme qu’incendie
L’éclair brûlant des voluptés
S’élance, rapide et hardie,
Vers les vastes cieux enchantés.
Puis elle s’épanche, mourante,
En un flot de triste langueur,
Qui par une invisible pente
Descend jusqu’au fond de mon coeur.

La gerbe épanouie
En mille fleurs,
Où Phoebé réjouie
Met ses couleurs,
Tombe comme une pluie
De larges pleurs.

Ô toi, que la nuit rend si belle,
Qu’il m’est doux, penché vers tes seins,
D’écouter la plainte éternelle
Qui sanglote dans les bassins!
Lune, eau sonore, nuit bénie,
Arbres qui frissonnez autour,
Votre pure mélancolie
Est le miroir de mon amour.

La gerbe épanouie
En mille fleurs,
Où Phoebé réjouie
Met ses couleurs,
Tombe comme une pluie
De larges pleurs.

— Charles Baudelaire

Bản dịch tiếng Anh:

The Fountain

My poor mistress! your lovely eyes
Are tired, leave them closed and keep
For long the nonchalant pose
In which pleasure surprised you.
In the court the bubbling fountain
That’s never silent night or day
Sweetly sustains the ecstasy
Into which love plunged me tonight.

The sheaf unfolds into
Countless flowers
In which joyful Phoebe
Puts her colors:
It drops like a shower
Of heavy tears.

Thus your soul which is set ablaze
By the burning flash of pleasure
Springs heavenward, fearless and swift,
Toward the boundless, enchanted skies.
And then it overflows, dying
In a wave of languid sadness
That by an invisible slope
Descends to the depths of my heart.

The sheaf unfolds into
Countless flowers
In which joyful Phoebe
Puts her colors:
It drops like a shower
Of heavy tears.

Oh you whom the night makes so fair,
How sweet, bending over your breast,
To listen to the endless plaint
Of the sobbing of the fountains!
Moon, singing water, blessed night,
Trees that quiver round about us,
Your innocent melancholy
Is the mirror of my love.

The sheaf unfolds into
Countless flowers
In which joyful Phoebe
Puts her colors:
It drops like a shower
Of heavy tears.

— William Aggeler, The Flowers of Evil (Fresno, CA: Academy Library Guild, 1954)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here