Chùm thơ Nguyễn Hàn Chung

0
341

Thắp lửa

 

Biết Kiều tài sắc hơn Vân
mà sao ta máu cù lần nở nang
người cà chớn thích đoan trang
người nghiêm túc lại thích nàng hoa ghen

Hay vì Kiều quá bon chen
hám danh để nhục với thằng Hồ quan
ta mê mết cả hai nàng
nhưng hèn nên bái hoạn lang làm thầy

Tà tà ngày cuối trời Tây
nhớ Vân ta ngóng chùm mây sững sờ
cuối đời Kiều rất bơ vơ
thương Kiều ta vẫn đứng chờ Vân thôi

Ô hay vật đổi sao dời
Vân không yêu kẻ trời ơi nữa mà !
xưa rồi chuyện cõi người ta
người yêu Kiều đã thành ma hết rồi

Yêu Vân ta một mình thôi
kệ ta thắp lửa gửi người đoan trang

15/3/17

Muốn mà

Muốn cầm ô chắn mưa giông
mà quên phắt tuổi mình không có dù
lỡ đành gom lá cuối thu
xâu năm tháng lại thành phu quét đường

Muốn ôm riết bả vai nàng
không cho sương xuống dụ hàng cố nhân
mà quên chưa trả nợ nần
cho người sắm vải may quần lĩnh xưa

Muốn thiện hạ khỏi đổ thừa
vì ai nhan sắc vẫn chưa chịu đèn
không gầy cuộc đỏ cuộc đen
làm sao biết được mình ăn hay huề

Muốn chùi sạch hết đam mê
sống như mấy gã si mê kiếm tiền
tiếc hùi hụi thuở thanh niên
đem tươi tốt đổ ra biền ra bưng

Muốn mà nói với người dưng
cũng như mang củi lên rừng đốt than
16/3/17

 

mơ hồ

mơ hồ thoáng thấy nếp nhăn
trên đuôi mắt đã thêm lằn tiễn đưa
đời nào yêu cũng chưa bưa
huống chi cái tuổi mình chưa phản thùng

hết thời hăm hở săn lùng
sáng hôn tóc bới chiều hun dậy thì
riết rồi có nói năng chi
nói chi cũng bị tình nghi… thiệt thà

gió dồn mây xứ trời xa
ngóng khan biển đảo quê nhà ngó khan
bệnh rầu thành dịch lây lan
tim còn mấy cuộc là tan não nề

ra vườn xén cỏ làm quê
yêu đương bàn phím đỡ mê mẩn kiều
đừng co cụm nữa tình yêu
bài thơ đâu dám quá liều trị thương

bỏ anh rớt rụng chiến trường
em còn nhang khói cúng dường ai đâu
chẳng cần ràng buộc chi nhau
nhớ nhau viết đại đôi câu nhập nhèm

mơ hồ anh mơ hồ em
mơ hồ giữa nhớ và quên mơ hồ
15/3/16

Màu cuối

 

Mà đắm lòng đau nhớ sớm mai
tôi đi như giọt nước mưa dài
tôi đi như thể đi như thể
cầm lấy bàn tay của mắt phai

Tôi thở lòng tôi tiếng rã riêng
tôi nghe tôi thấy tôi ưu phiền
em đi như thể đi như thể
tôi đã quen và tôi sẽ quên

Một giọt cuối năm chiều mỏi rạn
lá đông một chiếc rụng âm thầm
tôi là chiếc lá còn run rẩy
lay lắt bàn tay lạnh dưới âm

Mà đắm lòng đau chiều tiễn biệt
sương đọng thành mưa rớt hột rồi
tôi ngồi hát khúc buồn con nít
sợi tóc coi chừng không muốn rơi

Ai về gõ phím bàn tay mỏi
ngón cũng buồn tênh đợi sớm mai
tôi đi nhan sắc không còn hỏi
tôi về thương nhớ cũng tàn phai
31/12/16

Màu hương

 

 

Em thả màu hương cay mắt tôi
Cứ hân hoan chịu có sao. Trời
biết cho là đủ cần ai biết
Em thả màu hương cay mắt tôi

Tôi mắng vui thôi, sao chết tiệt
Còn ham tình ái tuổi giang hồ
Trời đất, cái màu hương bất diệt
Đời nào thi sĩ giả lơ đi

Mấy tên quân tử  chừ xưa rích
Lễ giáo làm sao dám bập bùng
Chớ lên face book  love  người khác
Không khéo bên trời em nổi xung

Em chớ nên làm fan ca sĩ
Giọng có liêu trai cũng một chiều
Chỉ có những nhà thơ thất chí
Thơ còn thần tích đến cô liêu

Chỉ mong nương náu màu hương ấy
Cho mắt tôi cay buổi rã rời
Đã yêu thi sĩ đừng run rẩy
Cứ thả màu hương  theo gió khơi

21/11/16

Ngậm

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn
và tráng lệ làn mi ruồng rẫy
anh không tiễn tình đi
nhưng anh không níu lại
tụ tán tụ tan là một lẽ vĩnh thường

Ngậm sợi tóc em
đâu đó có một phần chín sợi vàng
anh ngẫm câu thơ mùa thu không trở lại
Houston không có lấy một con sông
mà dẫu có sông đi nữa
cũng không tìm đâu ra một cánh buồm
từ vạn đợi

Ngậm câu thơ em
nuốt không trôi nỗi buồn
không gặp gỡ mà chỉ còn li biệt

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn
điêu tàn và thê thiết
cũng có thể là đôi môi thứ mười mười lăm mười bảy thứ một trăm
những đôi môi anh không bao giờ biết đến
lưỡi câu thơ không đề kháng nổi thi nhân

Ngậm môi anh đi chiều Sugarland
biển Galveston đục ngầu đỏ quạch
dòng nước không xanh mơ như mơ tưởng
trong những câu thơ phá cách
chỉ dành riêng cho một người
(không phải là em)

Vì sao không phải là em
chỉ một mình anh biết.
một mình em biết
9/3/17

Ngũ ngôn up ảnh

 

Up ảnh đàn bà đẹp
đàn bà khác sẽ buồn
up ảnh đàn ông xấu
đàn bà tự tin hơn

Mỗi khi đàn bà đẹp
up ảnh là kiến càng
kiến đen và kiến riện
bu vào màu thời gian

Người đẹp thường chết yểu
câu thơ cũ sai rồi
họ không thể chết bởi
nhiều ông già dẻo dai

Sống lâu để cảm thấu
bóng sắc rất phù du
tiếc thay khi cảm thấy
trái tim đã bị mù

Tôi thường hay up ảnh
tôi với tôi hai mình
đàn bà khác thương hại
họa may kiếm chút tình

Tôi thường không up ảnh
đàn bà đẹp bởi vì
tôi thương đàn bà khác
nhắm riết  hai rèm mi
Thiệt ra cũng chẳng phải
thanh cao đạo hạnh gì
phải niệm kinh Bát Nhã
để lòng mình nguội đi

19/11/16

 

CHIA SẺ
Bài viết trước   Bệnh tỉnh
Bài kếChùm thơ My Thục

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here