Cho tôi quên

0
1745

.

Thanh Thủy

Xin cho tôi một ngày thật hiền, cho tôi quên đi niềm muộn phiền, quên đi những lằn roi vút trên lưng mẹ hiền từ những đứa con tật nguyền
Xin cho tôi một ngày thật lành, cho tôi quên sôi động thị thành, quên đi vội vàng người chen lấn nhau từng đoàn lạnh lùng
Xin mơ giấc mơ êm đềm ngày nào, có mẹ tôi ru lời ngọt ngào, với thầy bạn tôi bên ngôi trường xưa học hành chăm vui vô tư cười đùa dưới gốc phượng đào.
Xin cho những đêm trăng vàng rì rào hàng dương liễu tóc dài đong đưa, lũ trẻ con chơi trò cô dâu mái xanh tô hồng muôn hoa, má môi không cần tô son vẫn hồng.
Xin cho tôi nhớ thương những ngày đói no, nước mắt rơi trên từng bát cơm nhịn nhường… Mà thương… mà thương…
Xin cho tôi ước mơ một ngày hồng, chú bé con chung trường ngày nào bỏ quê nhà mà đi mà đi… Không hứa ngày về… Trên con đường xưa hai đứa trẻ thơ tóc nắng phai màu, áo trắng hoen sầu, ngồi bên nhau nhớ về một thời trong veo.
Xin cho tôi những ngày đói nghèo, nhưng dân tôi rất giàu tình người…
Ôi lũ người tật nguyền. Ôi lũ người vì tiền phá nát quê hương. Cho tôi xin chỉ là giấc mơ hãi hùng… Rồi quên… Rồi quên…
Xin cho tôi chỉ là giấc mơ hoang đường… Và quên… Và quê

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here