Ảo hương

0
467

 

Tranh Đinh Trường Chinh

Phương  Uy

Bạn ngồi trên đồi mây, bạn nhìn mây dạt dào chảy, mây trắng như những ngày bạn cũng em nằm ngữa cổ trên cỏ ngắm trời xanh. Bạn nhớ tối qua bạn ngồi dưới gốc ngọc lan, miên man nghe em kể chuyện, em nói, ngọc lan thơm lắm, hương lạnh mà sâu, lại bền màu. Có bền cũng không thể không phai em nhỉ? Rồi em với bạn, có lâu dài được không? Bao lâu thì còn nhớ nhau? Hay chỉ khi trôi qua một làn mây trắng, một lớp sa mù, là mất nhau, là vĩnh viễn không tìm thấy. Là “người dùng không tồn tại”? Bạn ngồi trong bóng tối, nhớ về cái ngõ tối sâu hút của tuổi thơ, hàng râm bụt rợp trên đầu, mỗi lần về khuya, lại bắt gặp một sợi hương nhài mong manh từ vườn nhà ai đó, mùi hương nhẹ như sương, tinh khiết như sương, lẩn khuất trong mùi đêm sau mưa mát lạnh. Cái siết tay nhẹ nhàng lúc ấy, em có còn nhớ đến bây giờ? Bạn hứa với em, bạn không viết linh tinh nữa. Nhưng rồi, mỗi khi cô đơn phủ đắp, bạn còn biết làm gì? Bạn ngồi ngó núi, ngó mây, bạn ngó trăng lọt qua kẽ lá. Tất cả mấy thứ đó đâu dành cho bạn. Bạn ngó thiên hạ dập dìu , ngó thanh xuân mây mẩy, mấy thứ đó cũng đâu dành cho bạn. Bạn đi loanh quanh trong cái hồi ức với em, mải miết tới lui, nhiều khi là hoang trống. Giấc mớ sâu hút, bạn không cưỡng lại được phía nó. Em nói, tỉnh lại đi, nhưng đời bạn cũng chỉ là ngủ mê, ngủ hoài không hết mớ. Có những niềm tin lần lượt vụn vỡ. Có những tình yêu tưởng như bất biến rồi cũng vụt mất, có những giao ước thề bồi trọn kiếp thiêng liêng, nhưng rồi cũng chỉ là hình thức, người với người tự hiểu nhau, tự nhận thức những điều không vốn có cho nhau. Bạn đã lần lượt trượt qua nhiều cơn mê muội dài như thế. Bạn đã lần lượt biết rõ, khi cơn đau ập đến, chẳng ai đau dùm mình , khóc dùm mình. Ngày cạn là đêm sâu. Buồn như đâm rễ chằng chịt trong lòng. Rồi có nhiều giấc khuya hốt hoảng, chợt tỉnh ra sau nhiều mộng mị, muốn kêu lên với ai đó, muốn gọi tên ai đó, có ai cho bạn gọi không? Bạn bị ám ảnh bởi câu hỏi : nếu bạn gọi vào những khuya khoắt ấy, ai sẽ đáp lời .Bởi nhiều khi thấy khó, người bên cạnh còn vô tri, hỏi chi tới người xa xăm. Bởi trên hành trình thăm thẳm, cùng lối chưa chắc đồng hành, dị mộng càng nhiều, đau khổ càng miên viễn. Bạn biết, những trống vắng điêu tàn sẽ chờ bạn phía trước, rồi một ngày chỉ có cô đơn bủa vây, một ngày lại mình bạn với những con đường không bóng nắng, chỉ có mình bạn đi, với nhớ thương trên vai, với những buồn vui ngày cũ bây giờ trở thành trĩu nặng. Mưa mùa xuân rồi cũng qua mau. Nhà ở trong mơ, có ai đến? Mà muốn đến cũng không đến được. Khi những chia ly đã ùa tới thật gần, bạn biết có trốn tránh cũng không được, những dự cảm rối bời về một sự cách trở đau đớn. Bạn biết, con người , không bao giờ giữ được con sóng, giữ được mùa xuân. Nhưng bạn cũng biết, con người, luôn giữ được những nỗi đau mãi mãi, trong trái tim mình. Rồi một ngày, bạn về ngồi bên mái hiên cũ, nghe mùa nắng cũ trôi qua, nghe mùa mưa cũ trôi qua. Lật giở những buồn vui quá khứ, mà đâu đâu cũng mang khuôn mặt em, đâu đâu cũng là hình dáng em. Rõ ràng bạn biết, không có người đồng hành vĩnh viễn. Cuộc hành trình bạn vẫn phải cứ tiếp tục. Những bước chân nối dài. Thành công hay thất bại cũng chỉ là dấu vết bàn chân. Chỉ duy con tim bạn luôn luôn mang lấy niềm khắc khoải. Những vết cứa của mỗi cuộc mất mát , mỗi lúc một dày. Những người đến rồi đi. Trịnh nói, như những dòng sông nhỏ. Bạn chỉ thấy, như hai vệt bánh xe trên đường cát, chập lại chung dòng rôi cũng sẽ chia ra Tiếp tục đi với những dự cảm đau đớn đoạn lìa ở phía trước. Biết là đau, biết là quay quắt, nhưng vẫn chấp nhận. Nhưng rồi, cho dù chấp nhận với tâm thế nào cũng là nhức nhói. Cho dù chấp nhận thì vẫn có lúc lìa xa. Luẩn quẩn không? Có. Nhưng làm sao biết được. Phương hướng nào là đúng cho mình. Con đường nào là đúng cho mình? Bạn không biết. Em nói, lựa chọn xa nhau, để đoạn đường trước mặt không phải dằn vặt, rồi thanh thản mà đi. Nhưng rồi có thanh thản không? Có hết dằn vặt không? Khi mà đã để quên trên đoạn đường cũ trái tim mình ở lại. Sắp tới rồi cũng chỉ là trống rỗng, là hoang tàn. Có những lần, niềm tin vỡ tan ra, bạn đi trong hoang mang chập chùng, những nỗi hoang mang không bao giờ dứt. Té ra , bạn nghĩ, những gì mình được dạy dỗ, chẳng có gì áp dụng được cho cuộc sống đầy đau đớn này. Những gì bạn hấp thụ được, không giống với những thứ bạn phải nếm trải. Những thất bại liên tiếp tấn công bạn, và bạn không có kỹ năng tránh né. Những thứ đó, chưa bao giờ bạn được học. Cũng như bạn không biết cách chống lại nỗi đau của ngày em đi bằng cách nào.

Cho Big Boss P.u 14/3/17

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here