Trương Đình Phượng

0
386

THANH ÂM CHIỀU TRONG THUNG LŨNG NHỚ

Thung lũng
Chiều phơi hoang
Bầy nai tơ nhai nắng mơ thiên đàng
Lũ sư tử nằm nghe hồn tịnh niệm
Đám cỏ cằn khao khát chuyến lang thang.
Những cánh chim, khoe dáng trên ngai lòng
Nhớ vòm họng khung trời mùa bạch huyết
Vài khóm hoa thâu mùi hương dị tuyệt
Đợi đêm về gửi ân ái lên sao…
Thung lũng chiều đa mang
Người xa vút, ta bầu tim, bật máu
Đan niềm đau thành tấm áo choàng
Tiếc nuối, nhu âm ngày hò hẹn
Âm thầm, chiết xuất, ngóng: huy hoàng…

XIN ĐƯỢC TRẢ VỀ NGÀY XANH

Trả cho người chiều tím xanh xao
Trả cho ta một nhánh cỏ gầy
Con đường nào, màu nắng hư hao
Tình yêu nào, mầm nhớ đan rêu
Trả ta về, năm tháng rong chơi
Những vui buồn như gió ru khơi
Trả ta về đêm biếc mơ phơi
Hồn không cài cho gió êm hơi
Còn đâu người, lời chim thanh tân
Ai ngồi đếm dấu môi phai nhòa
Ai ngồi chắp ý thiền lên hoa
Cho mùa xuân viễn tận bên đời?
Trả cho người bào thai lệ đắng
Trả cho ta một áng chân tình
Dìu nhau về, vành nôi bình minh
Nghe bàn chân ly dấu lạc loài…

SÁNG TẠO :HIỆN ĐẠI unnamed

Trăng luôm
Gió đêm vọng niệm
Trực diện giấc mơ
Tôi nhận thức
Những con chó đớp bóng mình
Bức tường loang máu
Đêm khô
Quằn quại mạch ngầm
Những tâm hồn hạn
Chay đàn một cơn mưa
Ám ức chuỗi cô đơn xám xịt
Bầy nhầy đám xác chữ nghĩa
Mặc nhiên chờ sự lăng xê
Lưỡi dao và cán bút
Xắn xén ý thức tự trọng
Vai diễn và sân khấu
Nhớp nhóa ánh đèn giả tạo
Nắng nhói
Xuyên thấu nội tạng con đường
Tôi hòa vào dòng bệnh hoạn
Truồi theo vệt trượt lộng ngôn…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here