Thơ Trương Đình Phượng

0
537

KHÁT VỌNG TẦM THƯỜNG

Cầm tay mùa đông
Đi vào lòng phố
Chợt nghe nhân thế
Lạnh từ môi tơ…

Con chim hạnh phúc
Gãy cánh hiên đời
Những dòng tóc: đợi
Ngày hoang tuổi trần

Áo người con thơ
Mắt người còn mơ
Mà sao tôi thấy
Hương yêu mịt mờ?

Tuổi nào ngủ quên
Trên triền sóng gió
Tuổi nào ngồi nghe
Ái ân phỉnh phờ?

Xin đi qua đời
Làm thân lữ thứ
Một chiều đông chết
Ôm xuân hiền từ…

Kìa cỏ còn trinh
Mà người đã vàng
Kìa sông vẫn chảy
Mà máu phủ tang…

Xin cho môi hồng
Ngàn năm còn thắm
Xin cho mạch sống
Khởi nguồn bình yên…

DU HOANG

xén mãi
câu thơ còn sần sùi
nỗi buồn
sỏi đá
lăn tròn
tuổi mộng
em về
mười sáu
trăng gầy
nụ hồn 
năm cũ
treo hờ mái hiên…
rừng xa
chim lạc
bến xa
nước chảy
miên man tìm bờ
ngày đi
ngày chìm
hoang mê
một kiếp
tóc hỏi tuổi trần
bàn tay
níu giữ
một bầu
hoang du…
ngồi câu
bóng nhớ
đắp mồ
miền thương
ô hay
cỏ cũng
biết đau phận mình…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here